
Mình rời quê lên Sài Gòn chỉ với một chiếc vali và hy vọng tìm được một nghề cho tương lai.
Có những chuyến đi không chỉ thay đổi nơi mình sống, mà còn thay đổi cả cuộc đời.
Có lẽ ai từng rời quê lên thành phố đều hiểu cảm giác ấy.
Một chiếc vali không quá lớn.
Một ít quần áo.
Vài món đồ mẹ chuẩn bị từ tối hôm trước.
Và rất nhiều hy vọng.
Ngày lên xe, mình không khóc.
Nhưng khi xe bắt đầu lăn bánh, nhìn qua cửa kính thấy bố mẹ vẫn đứng vẫy tay, mình mới nhận ra đây là lần đầu tiên phải tự bước đi bằng chính đôi chân của mình.
Mình không biết phía trước sẽ như thế nào.
Chỉ biết rằng nếu muốn cuộc sống thay đổi, mình phải dám bắt đầu.
Thành phố lớn và những ngày đầu bỡ ngỡ
Sài Gòn đông hơn mình tưởng. Đường nhiều. Xe đông. Ai cũng vội.
Những ngày đầu, việc lớn nhất của mình không phải học nghề, mà là học cách sống ở một thành phố hoàn toàn xa lạ.
Tự đi xe buýt. Tự thuê phòng. Tự nấu ăn. Tự quản lý từng khoản chi tiêu.
Có những hôm trời mưa rất lớn. Đứng dưới mái hiên nhìn dòng người đi qua, mình nhớ nhà đến mức chỉ muốn bắt xe quay về.
Nhưng rồi mình lại nghĩ đến lời bố nói trước khi đi.
“Nếu đã quyết định thì cố gắng đến cùng.”
Câu nói ấy theo mình suốt những tháng đầu tiên.
Vì sao mình chọn nghề nail?
Ở quê, mọi người thường nghĩ nghề nail chỉ là sơn móng. Mình cũng từng nghĩ như vậy. Cho đến khi bắt đầu tìm hiểu nhiều hơn. Mình xem rất nhiều video. Đọc nhiều chia sẻ của những người đã làm nghề.
Điều khiến mình bất ngờ là phía sau một bộ móng đẹp là cả một quá trình học tập rất nghiêm túc. Từ cách cầm kềm. Cách giữ bàn tay khách. Cách phối màu.
Đến việc giao tiếp và chăm sóc khách hàng.
Mình nhận ra đây không chỉ là một nghề làm đẹp.
Đây là một nghề cần kỹ năng, sự kiên nhẫn và cả sự sáng tạo.
Đó chính là điều mình tìm kiếm.


